|
Những điều quá đỗi tầm
thường.
Thương tặng gã ăn mày
Nó chống mắt nhìn lên màn hình.
1 phút, 5 phút, rồi những 30 phút, đầu vẫn trống rỗng. Tờ giấy
trắng chỉ vỏn vẹn 7 chữ: "Mưa hay là giọt nước mắt em".
Là đề tựa, là thơ, hay chỉ là một dòng bâng quơ trong cái khí
trời hắc ám của một ngày chớm đông. Nó thở dài, tắt máy. Lại thêm
30 phút thừa thải, bần thần không rõ đã bao nhiêu cái 30 phút
trôi qua chỉ để viết những chữ không ra hồn. Có thể đổ lỗi cho
ai, khi hứng thú và cảm nghĩ không đi chung với nhau. Và nó đã
đánh đổi nguồn cảm hứng cho một cuộc tình. Có phải khi yêu là
lúc nên gác bút?
Nó quen hắn thông qua một người
bạn. Và bạn của một người bạn của người bạn đó, là bạn của hắn.
Bao nhiêu ngày làm quen, bao nhiêu ngày tơ tưởng về những mơ hồ
không rõ, thêm bao nhiêu ngày giận hờn vu vơ, và lại bao nhiêu
ngày thất vọng vì cảm tình quá ư là mong manh. Thường thì trong
trường hợp này, nhân vật nữ chính của nó, sẽ e thẹn nhưng rất
kiên nhẫn chờ đợi bước đi đầu tiên của bạch mã hoàng tử. Và không
lâu sau đó, họ sẽ thích thú nhận ra rằng mình đã quen nhau từ
lâu lâu lắm.
Ừ thì có thể nói là nó kiên nhẫn.
Nó gặp hắn những một năm sau đó, trừ hao 3 tháng máy hắn không
chạy, 3 tháng thư từ qua lại vì quá rảnh, 3 tháng thất vọng vì
hắn đang tơ tưởng đến một người con gái nào đó, và thêm 3 tháng
chờ đợi hắn nhận ra mình là một thằng ngốc, chỉ để kết luận rằng
hắn và nó không nên gặp nhau. Thì chuyện tình kể trên có thể đơn
giản đến đây là kết thúc, mang theo nhiều hối tiếc và day dứt
với hàng ngàn thể loại có thể và có thể.
Nhưng nếu đã công nhận hắn và
nó có 1 cuộc tình thì 2 nhân vật chính nhất định phải gặp mặt,
vì câu chuyện về những cuộc tình trên mạng hình như đã quá lỗi
thời. Phải viết thế nào cho hai nhân vật chính gặp mặt cho li
kì và hấp dẫn người đọc? Có thể họ gặp nhau trên đường phố, có
thể chỉ là tình cờ trong một cuộc hợp mặt. Phải là tình cờ vì
tình cờ luôn là yếu tố tất yếu cho những chuyện tình trên trang
giấy. Còn nó? Nó nhớ rõ ngày hôm đó là một ngày chớm đông lạnh
lẽo và tẻ nhạt. Sau một ngày rất buồn chán đi chơi cùng một anh
chàng chỉ để tìm cái cảm giác có được chút hơi ấm khi khí trời
se lạnh. Hắn trên mạng, bâng quơ một câu nói đùa; mà nó cũng chỉ
có thể nghĩ là câu nói đùa vì một lời hứa không rõ nguyên nhân,
để rồi ngày hôm sau lại hẹn nhau ra phố.
Hai nhân vật gặp nhau thì họ sẽ
nhận ra mình là của đối phương. Tình yêu từ ánh mắt nhìn đầu tiên
tuy cứ được xào đi nấu lại nhưng xem chừng vẫn lãng mạng với thời
đại tân tiến. Chàng sẽ nhận ra nàng yêu kiều với đôi mắt mơ huyền...
mờ... bồ câu, hay nàng nhận ra hoàng tử bạch mã mà nàng hằng mơ
uớc lâu nay. Hoặc dã hai người nhận ra đối phương là một người
tầm thường, nhưng tính cánh hoà hợp, sẽ thành một cặp tình nhân
sống đời... Vân vân và vân vân...
Để xem chuyện gì đã xảy ra với
nó? Sau 1 tiếng đồng hồ chọn đi chọn lại 1 bộ đồ, vẫn không tìm
được gì vừa ý, nó lết thết đến trước giờ hẹn được 5 phút. Nó dáo
dát nhìn quanh, phát hiện một anh chàng tay cầm báo, dựa lưng
bên tường. Đầu tóc hắn dựng ngược trên gương mặt tròn tròn làm
nó bật cười khi nghĩ đến trái thơm vừa ăn tối hôm qua. Nó tròn
mắt dòm tiếp. Hắn cao, mình khoác cái áo gió cũ mèm mà cho nó
làm nùi giẻ nó cũng chẳng thèm, thêm cái quần jean bạc màu túm
ở cổ chân của thời thượng cổ. Thất vọng, nó nhe răng cười gượng,
quay đầu định bỏ đi khi hắn phát hiện ra một con nhỏ khờ đang
nhìn hắn như thể hắn là quái nhân từ trên trời rơi xuống. Thôi
rồi cái viễn cảnh yêu nhau bằng cái nhìn đầu tiên. Còn hắn? Hắn
chỉ thấy buồn cười vì có một con bé đang ngờ nghệch nhìn mình
với nụ cười gượng đến mang tai. Và hắn yêu nó chỉ vì một nụ cười.
Sau giai đoạn quen nhau, tiếp
đến là giai đoạn thương nhau. Mà chuyện tình thời nay thì quen
nhau đã đủ vì có lẽ "tình chỉ đẹp khi còn dang dở, lấy em
về nham nhở lắm em ơi" là đúng. Mà nói đến chuyện cặp bồ
thì nhân vật nam nhất định phải người chủ động, khi nàng nhìn
chàng một cách thẹn thùng. Rồi chàng sẽ mi lên đôi má ửng hồng
của nàng, để thêm chút lãng mạng trong một chiều mưa mong manh,
bên cạnh hàng liễu rũ... Và chấm hết.
Nếu cuộc tình của nó có thể chấm
hết như vậy thì hay biết mấy. Nó bỏ bao tâm huyết để làm cho nhân
vật nam tỉ mỉ và hiểu chuyện bao nhiêu thì cái gã nó thương lại
cù lần bấy nhiêu. Sau khi 2 đứa quen nhau, nó hẹn hắn đi xem 1
xuất phim mà nó ưa thích. Và để tỏ lòng, hắn thì thầm bên tai
của nó và mi nhẹ lên má của nó. Nó tất nhiên muốn toét miệng cười
nhưng vẫn tỏ vẻ e thẹn giữ thể. Khi đến giai đoạn này thì nhân
vật nam sẽ nắm lấy bàn tay ấm áp của nhân vật nữ trong khi hắn
cứ ngồi trơ ra đó, có lẽ vì hắn nhột. Nhột đến nỗi hắn lại mi
lên má nó lần thứ 2. Hình như để tránh cái lần thứ 3 mà nó cho
là quá thừa trong chuyện tình vốn dĩ phải đẹp của chính mình,
nó xích ra 1 chút và để bàn tay của mình gần thêm 1 chút. Và hắn
không dám hó hé gì them ngoài việc hồi hộp trải qua đoạn phim
còn lại mà không biết mình đang coi những gì. Thế là hai đứa cặp
bồ.
Khi yêu người ta sẽ đến bên nhau,
hay tình yêu chỉ nảy nở khi người ta bên nhau, nó thật sự không
rõ. Cho nên khi hắn thủ thỉ bên tai rằng hắn yêu nó trong ngày
lễ tình nhân, thì nó chỉ biết đứng sững ra đó lắp bắp được 3 chữ
(nó cũng vậy) trong khi chữ yêu vẫn còn mắc nghẹn trong cổ họng.
Kết quả sau khi thề thốt thì hai nhân vật chính phải yêu nhau
thắm thiết hơn. Còn nó? Nó vò đầu bức tóc tìm cách làm sao để
thoát nợ.
Có lẽ "ghét của nào, trời
trao của đó", hình như mỗi ngày qua nợ của nó gánh càng nặng
nề hơn, khiến nó không tài nào trút bỏ. Và nó thôi không lãng
mạng dạo phố với mưa, vì hắn cứ khư khư cây dù trong tay kéo nó
chạy trối chết khi nghe dự báo, thôi không một lời đường mật mỗi
tối vì hắn chê nó lôi thôi như bà xẩm, thôi không trông đợi một
hoàng tử bạch mã mỗi khi hẹn hò vì ăn mày hình như là cái mốt
thời thượng. Và còn bao nhiêu cái thôi khác nữa mà dù có thêm
1 chục trang giấy nữa nó vẫn chưa viết xong. Thực tế của hắn vẫn
mãi mãi đè bẹp những lãng mạng không đáng 1 xu của nó.
Có lẽ khi yêu thì người ta nên
gác bút, vì hình như thực tế quá phũ phàng so với mộng đẹp trên
trang giấy. Rồi nó nhận ra thực tế vẫn có cái đẹp của chính nó,
bình dị, mộc mạc và dễ rơi vào lãng quên. Có những điều quá đỗi
tầm thường không đáng nhắc đến, nhưng khi đánh mất, nó như bao
nhiêu người khác sẽ nuối tiếc. Nhưng nó sẽ không như bất kỳ nhân
vật nào trong những câu chuyện lãng mạng phóng đại mà chính nó
là tác giả. Nó sẽ khóc òa lên, bám theo cái gã ăn mày mà nó ghét
ưa ghét đắng cho đến khi hắn phiền chết và hứa sẽ sống đời với
nó. Ừ thì cứ để nó viết đoạn kết cho cuộc tình của chính mình,
rồi mới gác bút.
- Heo Sữa -
|
|